Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông

     
Hầu hết tình nhân thơ Việt Nam, khi gọi Truyện Kiều của NguyễnDu đông đảo biết câu thơ: "Hoa đào nămngoái còn cười gió đông". Thế Nguyễn tả trung khu trạng quý ông Kim (Kim Trọng) quay lại vườn xưa, làm sao đâuthấy bóng cô gái Kiều, chỉ thấy hoa đào phơ phất trong gió đông. Thấy cảnh, nhớngười, chẳng biết người xưa xiêu dạt nơi nao, là thế…


Bạn đang xem: Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông

tình nhân thơ Đường, hẳn cũng biết đếncâu thơ : "Nhân diện bất tri hà xứkhứ/ Đào hoa y cựu tiếu đông phong". ( hiểu nghĩa là: gương mặt người giờ chẳng biết ở phương nào/Nơi đây chỉ thấy tất cả hoa đào như cười cợt trong gió đông )
Đây chỉ nên hai câu kết trong bài tứtuyệt Đề tích sở kiến xứ của Thôi Hộ, một nhà thơ đời Đường. Bài bác thơ còncó tên Đề đô thành NamTrang.
Truyện chép rằng: Thôi Hộ là một người đẹp nhất trai, tính trái hợp, không nhiều giao du. Một ngày thanhminh, đi dạo một mình đến phía nam gớm thành, thấy một nhà có vườn đào nhiềuhoa, bèn gõ cửa, xin nước uống. Một cô gái đẹp với đoan trang ra hỏi họtên thi sĩ, rồi đem nước mời khách uống. Sang tiết phân trần năm sau, Thôi Hộlại đến nhà ấy, thấy cửa ngõ đóng kín đáo bưng, tức cảnh đề bài bác thơ này lên cánh cửabên tả. Biện pháp mấy hôm sau mang đến lại, tự dưng nghe trong nhà bao gồm tiếng khóc, rồi bao gồm ônglão ra hỏi. " Anh có phải là Thôi Hộ không? phụ nữ tôi đọc bài thơ củaanh rồi nhịn ăn, vừa bắt đầu chết ". Nghe vậy, Thôi Hộ vào nhà, khấn đàn bà ,thì người còn gái ấy sinh sống lại, bèn lấy làm vợ. Sau, Thôi Hộ đỗ ts vào niênhiệu Trinh Nguyên (đời Đường ), làm quan đến chức Lĩnh Nam máu độ sứ.
Dịch tức thị :Hôm nay, trởlại nơi năm ngoái đã đến, thì thấy cửa đóng then càiNgườimà ta đã gặp gỡ ấy, gương mặt tươi hồng sánh ngang sắc đẹp hoa đàoVậymà, gương mặt ấy, giờ ngần ngừ ở nơi nao?Chỉthấy mỗi hoa đào là vẫn như năm ngoái đang cười với gió đông.
*



Xem thêm: Văn Mẫu Lớp 9: Cảm Nhận Về Bài Thơ Đồng Chí Hay Nhất (12 Mẫu)

*

*


1. Bài thơ Tĩnh dạ bốn của Lý Bạch . Hầu như, hầu hết ai yêu thơ Đường, hay dễ dàng và đơn giản mang chút huyết giang hồ, thích long dong đây đó, đều có những lúc chạnh lòng, mà lại " cúi đầu nhớ ráng hương" . Còn hết thảy mọi ai tha phương, rời quê đi lập nghiệp nơi khác, thì hẳn nỗi nhớ quê hương thường trực vào người.           Từ ngay sát một nghìn năm trăm năm trước, Thi Tiên-Lý Bạch đời Đường đã nói hộ cõi lòng gần như kẻ tha hương thơm : " ngấc đầu nhìn trăng sáng/Cúi đầu nhớ cố hương ".           những thi nhân, hình như ai ai cũng hơn một lượt trong thơ biểu lộ nỗi niềm thương ghi nhớ quê hương bản quán. Bao gồm biết bao tuyệt cây viết về chủ thể này, từ cổ chí kim, tự đông lịch sự tây. Xứ Việt tôi cũng vậy. Chỉ riêng biệt với Chế Lan Viên, thi sĩ này cũng có thể có những câu thơ khôn cùng hay, và không đa số thế, quê hương và tình yêu quê hương còn được không ngừng mở rộng ra, với mảnh đất mà ta vẫn sinh sống một khoảng thời hạn nào đó: "… lúc ta ở chỉ là nơi khu đất ở lúc ta đi đất bất chợt hóa trọng điểm hồn. Anh bỗng nhớ em như


Xem thêm: Vì Sao Các Nước Đế Quốc Ráo Riết Chuẩn Bị Chiến Tranh Thế Giới Thứ Nhất ?

bạn xưa, vào dip năm mới, các bậc túc nho xuất xắc chúc tụng nhau "Hanh Thông ". Vậy thì ngữ nghĩa hai từ này ra sao? Mạo muội, xin loài kiến giải đôi chút. Trong giờ Hán, bạn dạng thân chữ khô hanh chỉ mang một nghĩa phổ biến nhất, tức là "sự thông suốt, không có gì chướng ngại". Còn chữ Thông, thì ngữ nghĩa rộng lớn hơn, song nhìn chung, người ta sử dụng chữ Thông chủ yếu với ngữ nghĩa thông dụng là nhằm chỉ sự "đi xuyên suốt qua", "hai bên hòa hợp nhau"... Lúc dùng phối kết hợp "Hanh Thông " - chỉ riêng biệt "vận hội tốt, thao tác làm việc gì cũng được". Mùa xuân đương còn, xin tặng ngay mọi người hai chữ hanh Thông.